HOẠT ĐỘNG CỦA LÃNH ĐẠO BỘ

Cuối tháng 12/2021, cơ bản hoàn thành tiêm 2 mũi cho người từ 18 tuổi trở lên; thúc đẩy sản xuất thuốc, vaccine điều trị COVID-19

Chủ Nhật, ngày 05/12/2021 13:07

Dịch diễn biến phức tạp, xuất hiện biến chủng mới, Thủ tướng ra công điện ứng phó dịch bệnh hiệu quả hơn

Chủ Nhật, ngày 05/12/2021 08:06

Chuyến thăm Thụy Sĩ và Liên bang Nga của Chủ tịch nước thành công tốt đẹp với nhiều kết quả cụ thể

Chủ Nhật, ngày 05/12/2021 08:03

Bộ Y tế tổ chức hội nghị trực tuyến tập huấn tăng cường công tác an toàn tiêm chủng vaccine phòng COVID-19

Thứ Bẩy, ngày 04/12/2021 13:58

Vaccine là biện pháp phòng dịch chủ động, hiệu quả nhất, kể cả với biến thể mới Omicron

Thứ Bẩy, ngày 04/12/2021 13:24

Bộ Y tế xây dựng BVĐK Trung ương khu vực Tây Nguyên

Thứ Bẩy, ngày 04/12/2021 02:32

Việt Nam nhận chuyển giao 'chu trình đầy đủ' sản xuất vaccine Sputnik V từ Nga

Thứ Bẩy, ngày 04/12/2021 02:29

Bộ trưởng Bộ Y tế: Đắk Lắk tập trung lực lượng "đi từng ngõ, gõ từng nhà" tiêm phủ vaccine cho người dân

Thứ Bẩy, ngày 03/12/2021 23:28

Thủ tướng: Dịch được kiểm soát, tác động tích cực tới phục hồi và phát triển kinh tế - xã hội

Thứ Sáu, ngày 03/12/2021 02:10

Gia hạn vaccine thêm 3 tháng không ảnh hưởng đến chất lượng, Pfizer còn dự định tăng hạn lên 18 tháng

Thứ Sáu, ngày 03/12/2021 02:07

Thủ tướng: Gần 2 tháng thực hiện Nghị quyết 128, tình hình dịch được kiểm soát, kinh tế - xã hội khởi sắc

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 14:36

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc hội kiến Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga Dmitry Medvedev

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 14:05

Bộ Y tế tiếp nhận vaccine do Chính phủ Argentina tặng Chính phủ Việt Nam

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 11:18

Bộ Y tế tiếp nhận thiết bị, vật tư phục công tác phòng, chống dịch COVID-19

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 10:55

Novartis - Bộ Y tế Việt Nam ký kết Bản Ghi nhớ cung cấp phi lợi nhuận thuốc điều trị COVID-19

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 07:34

Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn kiểm tra và làm việc với tỉnh An Giang về công tác phòng, chống dịch COVID-19

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 06:53

Các địa phương tăng cường nhân lực điều trị COVID-19, quản lý F0 tại nhà chắc chắn

Thứ Năm, ngày 02/12/2021 01:22

Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn làm việc với Ban chỉ đạo phòng, chống dịch COVID-19 của TP Cần Thơ

Thứ Tư, ngày 01/12/2021 13:15

Lễ công bố bổ nhiệm các chức vụ Lãnh đạo một số đơn vị thuộc Bộ Y tế

Thứ Tư, ngày 01/12/2021 00:39

Việt Nam chủ động phối hợp với WHO và CDC Hoa Kỳ ứng phó với biến thể Omicron

Thứ Ba, ngày 30/11/2021 11:07

Xuất bản thông tin Xuất bản thông tin

Nơi không chỉ có đau thương mà hơn cả là những ân tình

23/10/2021 | 19:49 PM

 | 

 Ngày đầu tiên khi trở về "hậu phương" tôi thực sự thấy trống trải. Đêm ngủ vẫn mơ toàn chuyện cấp cứu, sáng vẫn giật mình tỉnh giấc lúc trời còn mờ tối. Chắc phải một thời gian lâu nữa những ký ức đậm nét trong tôi mới dần lắng xuống.

Tôi và một số đồng nghiệp được trở về nhà trước. Chúng tôi được cách ly tại Bệnh viện điều trị Covid 19 mới xây xong của Bệnh viện Đại học Y Hà Nội. Rất hiện đại, đầy ắp trang thiết bị mới nhất, sẵn sàng chống dịch.

Ngồi đây, tôi cũng có dịp hồi tưởng lại những tháng ngày ở Bình Dương của một anh "lính già".

Thế là, với tôi cuộc chiến liên tục hơn 30 ngày không nghỉ đã kết thúc. Trong khoảng thời gian đó có lúc căng thẳng, có lúc mệt mỏi và  tôi đã sụt 6kg. Thế nhưng, mỗi ngày làm việc tôi luôn tự tìm cho mình niềm vui. Khi thì vào buồng bệnh xem các bệnh nhân đang thở máy có khá hơn chút nào không, bệnh nhân suy thận có nước tiểu chưa, bệnh nhân tràn khí dưới da có giảm chút nào không.

Công việc quay cuồng và tôi luôn tìm những mốc thời gian ngắn hạn để ngày ngày vượt qua. Buổi sáng vừa làm việc tôi cũng thường hay tự nhủ t cố lên, sắp tới giờ nghỉ trưa rồi. Buổi chiều tôi cũng cố lên sắp tới giờ về rồi. Cứ từng nấc, từng nấc tôi nhủ lòng mình phải cố lên.

Tuần cuối, tôi biết mình sức đã yếu, thường xuyên bị cảm lạnh, sáng dậy rất mệt mỏi, tim luôn đập nhanh, như hụt hơi. Phải chia tay thôi, phải về nghỉ vì nếu để bệnh ra thì khổ mọi người phải phục vụ mình. Nhưng mà nghĩ khi dịch chưa hết thì trong lòng áy náy.

Dù vậy, tôi vẫn được ưu tiên về trước. Tôi biết, cuộc chiến ở tầng bệnh nặng nhất vẫn đang tiếp diễn. Ở các tầng dưới bệnh nhẹ hơn bệnh nhân đang ra viện, quy mô giảm dần. Còn ở bệnh viện tầng ba bệnh nhân nặng càng nặng hơn. Các đồng đội của tôi còn vất vả nhiều hơn. Nhưng tôi vẫn phải lùi về hậu phương do điều kiện sức khoẻ.

Buổi chia tay nhiều bịn rịn. Tôi sẽ nhớ mãi những khuôn mặt những hình ảnh của cậu bác sĩ trẻ trưởng khoa tài năng Lê Minh Ngọc, các bác sĩ cọc 1 trưởng tua, Bs Hùng, Bs Chính, Bs Thanh, rồi Bs Huyền, Bs Tú, Bs Long, Bs Giang, Bs Tiến, Bs Tuấn Anh, các bác sĩ nội trú trẻ năm nhất, rồi Bs Lê Văn Tiến, giảng viên trẻ của Đại học Y Hà Nội, Bs Trịnh Văn Lâm trưởng đoàn Thanh Hóa. Các điều dưỡng trưởng Chị Ánh, chị Oanh, anh Nam, các điều dưỡng Mai, Tuyền, Nhi, K' Thương… và còn nhiều người nữa tôi chưa kịp biết tên các bạn từ các đoàn Đà Nẵng, Thanh Hóa, tình nguyện viên từ TP. HCM, BS Phạm Minh Dân… Đủ cả giọng nói ba miền Bắc Trung Nam. Chúc các bạn ở lại mạnh khoẻ và tiếp tục chiến đấu

Trong hơn một tháng qua tôi đã thu nhận được rất nhiều. Cái được lớn nhất là cái cảm giác được hòa mình vào việc chung, được đóng góp chút sức lực nhỏ bé vào việc nghĩa. Cái cảm giác này nó hạnh phúc vô cùng. Nhiều người cũng muốn đi, nhưng mỗi người một hoàn cảnh, không phải ai cũng được toại nguyện. Nên tôi thấy mình là người may mắn.

Điều may mắn nữa là chúng tôi ở ngay tâm dịch nhưng vẫn an toàn.  Cái cách tổ chức bệnh viện của Bệnh viện Đại Học Y Hà Nội rất khoa học. Phân chia vùng nhiễm khuẩn rõ ràng, hợp lý. Thực hiện các nguyên tắc khử khuẩn chặt chẽ. Đồ bảo hộ đầy đủ, chất lượng đảm bảo. Ý thức nhân viên tự giác cao. Cùng với đó là cơ sở vật chất của Bệnh viện Quốc tế Becamex: hệ thống thông gió tốt, cửa kính lớn khử khuẩn bằng tia nắng, hệ thống toilet rất nhiều và cực kỳ sạch sẽ, hệ thống buồng tắm khử trùng rất đầy đủ, luôn có nước nóng, đội ngũ vệ sinh rất chuyên nghiệp… Tất cả đã bảo vệ nhân viên chúng tôi không bị lây nhiễm.

Cái được thứ hai là tôi đã vượt qua nỗi sợ của bản thân. Sợ chứ. Khi biết tin tôi định đi vào vùng dịch, một người bạn gửi cho tôi một thống kê về tử vong do Covid của WHO, trong đó cho thấy so với người ở độ tuổi 20, thì những người trên 60 như tôi, nếu mắc Covid thì tỷ lệ nhập viện cao hơn gấp 4 lần, tỷ lệ tử vong cao gấp 35 lần.

Các cháu ở khoa khi biết tin tôi xin tình nguyện đi thì chúng nó trầm hẳn xuống, có đứa nói: người ta tránh không được, bác đi làm gì. Còn vợ con thì ngay từ đầu đã ngăn cản rồi. Nhưng tự tôi biết nếu mình không đi thì cũng rất "khó ở" với cái tình hay "bao đồng" của mình, hơn nữa còn là một cảm giác dấm dứt, dằn vặt khó tả của một kẻ danh là bác sĩ  mà phải đứng ngoài cuộc khi các đồng nghiệp của mình đang vất vả nơi tâm dịch. Vì thế tôi quyết tâm đi.

Dịch bệnh khốc liệt. Số người ra đi nhiều quá, rất ám ảnh. Tôi phải cố tìm trong bức tranh u ám ấy chút ánh sáng ấm áp. Tôi nhớ buồng bệnh nặng, buồng số 8. Những bệnh nhân này là bệnh nhân đầu tiên của tôi, được tôi chăm chút tỷ mỉ, tự tay ghi chép cho thuốc hàng ngày. Sau này khi lực lượng tăng cường nhiều hơn, thì tôi tự lui lại, nhường cho các bác sĩ nội trú trẻ thể hiện. Trong số các bệnh nhân của tôi tưởng như họ không thể qua khỏi vì bệnh quá nặng, vậy mà có 3 người sống sót. Quá vui mừng tôi đã chia sẻ câu chuyện này trên facabook cá nhân. Có lẽ do đồng thuận và là cái người dân cần biết nên khi tôi đưa câu chuyện trên trên facebook cá nhân của mình thì bài viết nhanh chóng được chia sẻ, lan truyền, tôi trở thành người "nổi tiếng" bất đắc dĩ. Tuy nhiên, điều ấy đã đem lại phiền toái cho tôi. Bệnh viện yêu cầu tôi gỡ bài. Tôi buồn vì bị hiểu lầm. Tôi vượt 2000 km, mạo hiểm mạng sống vào đây không phải cốt để tìm mấy cái nổi tiếng ảo như vậy. Tôi chỉ muốn chia vui cùng mọi người thôi.

Dịch bệnh đau thương này rồi sẽ qua đi, nhưng những tổn thương về vật chất và tinh thần sẽ còn lâu mới khắc phục hoàn toàn. Bản thân tôi cũng vậy. Cái cảm giác buồn, day dứt, áy náy có lẽ sẽ khó nguôi ngoai trong một sớm một chiều mà nó sẽ theo tôi, nhắc nhở tôi trong những ngày tháng sau này.

Biết ngày tôi sắp xa Bình Dương trở về Hà Nội, điều dưỡng Mai, người suốt ngày lảnh lót trả lời điện thoại, người luôn quay cuồng với các loại thuốc men vật tư khổng lồ của bệnh phòng dã chiến, thỏ thẻ bảo tôi: Hôm nào bác ra, bác chụp chung với con kiểu ảnh nhé, con thích các bài viết của bác. Và thế là hai bác cháu tôi đã chụp chung kiểu ảnh…Còn nhiều nữa những kỷ niệm với người dân, với những bệnh nhân được trở về từ cõi chết của các đồng nghiệp ở bệnh viện khác…mà tất cả những thứ đó tôi chỉ có thể gọi được là tình nghĩa đồng bào.

Những kỷ niệm như thế sẽ giúp tôi nhớ về vụ dịch - nơi không chỉ có đau thương mà ở đó còn có nhiều ân tình mà đã rất lâu rồi dường như ta đã quên để đến bây giờ mới lại dành cho nhau./.

Nguồn: Suckhoedoisong.vn


Thăm dò ý kiến